dự đoán thần tài

dự đoán thần tài

tài Lý Cáp từ trên ghế rồng đứng lên, quay đầu nhìn lại kim quang lóng lánh quanh long ỷ. đoánHa ha, ai cũng vậy cả, đều sợ hãi, chán ghét dung mạo ta. Ta mang khăn sa thì họ đối với ta như thiên tiên, gỡ xuống thì sợ hãi ta như gặp quỷ... Ha ha ha... Một cái bớt lại có thể hù dọa nhiều nam nhân như vậy! tài Lý Cáp mới vào cửa tiệm, đã thấy mấy lão chưởng quỷ hới hải chạy đến bắt chuyện:" Nhị công tử, ngài đã tới, mau vào bên trong ngồi, lão bản sẽ lập tức ra tiếp ngài. Ngài hôm nay muốn mua quần áo cho Thiên Thiên cô nương a?" đoánChỉ vào vò rượu trên bàn cùng chén rượu nói: thầnLâm Thiên nói.

  dựNgoài cửa thành binh lính Vũ lâm quân cản bọn Lý Cáp lại, chỉ vào bố cáo trên tường thành nói: thầnChỉ vậy sao? dựĐại Phi? Không phải, so với Đại Phi nhỏ hơn một chút, bộ lông cũng nhạt hơn. Đúng rồi, Lê Bố nói qua, muội muội của hắn cũng có một con ngao khuyển Tây Vực. thầnĐi qua một cây cầu đoánChào cô, cô sống ở đây sao?

  đoánVậy... vậy... ngươi có hay không... có hay không... tài Lão đạo cười khẩy nói: đoánHôm nay là ngày tân hoàng đăng cơ, hoàng cung uy nghiêm tĩnh mịch. Tất cả hoàng tử, công chúa, văn võ đại thần cả triều tề tụ ở điện Uy Vũ, chuẩn bị chứng kiến thái tử kế vị. tài Người mới thời đại mới sẽ bắt đầu. dựĐúng rồi, đêm mai không cần chạy loạn, cùng ca ca con ở quý phủ ăn cơm. Tiện thể giới thiệu một người cho con biết.

  thầnSáng sớm hắc ảnh cực lớn bay trên bầu trời, không ít người cho rằng đó là cự điểu thần ma mang đến tai họa, vô cùng lo lắng. Cũng có người cho rằng đó là hắc sắc đại bang, báo trước điềm tốt. Hơn nữa còn có kẻ nói đó là hoàng đế cưỡi ngựa tiên thăng. dựCon mẹ mày ấy! thầnÝ ta không phải như vậy, nhưng nàng nghĩ thế cũng được. dựNơi này cây cối rậm rạp tươi tốt, có dòng nước nhỏ trong suốt thấy đáy chảy quanh. Hoa viên cũng không rõ là tự nhiên hay nhân tạo, ông bướm chập chờn, côn trùng reo ca…quả nhiên là một chốn thanh tịnh. Lý Cáp vừa bước chân vào nơi này thì tâm tình thoải mái hơn rất nhiều, lệ khí trong người cũng tiêu tan không ít. tài Trên mặt Vân Lâm hiện lên một tia lo âu: