chuồng gà chọi 2 tầng bằng sắt

chuồng gà chọi 2 tầng bằng sắt

tầng"Ách... Nói sai, nói sai..." Lý Cáp thẹn thùng, lại nhìn về phía Diễm Nhi đang ngây người, nói: "Ta nói ngươi không phải đang choáng váng chứ? Ngươi nếu không muốn chết thì con mẹ nó theo ta trở về, thành thành thật thật cút vào nhà xí đi làm việc!" Dứt lời liền đứng dậy phải ly khai phòng thử đồ. tầngDiễm Nhi hé miệng cười, nói: “Diễm Nhi chỉ là thị nữ của chủ tử, không phải là công chúa võ lâm thập đại mỹ nhân gì hết.” bằngLý Cáp đi qua hành lang trở về tiểu viện. Vừa bước vào thì thấy chúng nữ đã quay quanh Hương Hương mà hỏi này hỏi nọ. chọiVân Lâm tóm gọn nói: "Ngươi có biết hay không, bộ dáng của ngươi vừa rồi so với phụ thân khi trước mặt thuộc hạ còn khí thế hơn. Ngẫm lại đều khiến cho người ta cảm thấy giật mình. Trong thành Hổ Dương có rất nhiều lớn nhở hoàn khố đệ tử, ác bá cường hào, mà gặp ngươi thì mỗi người đều giống như nhi tử gặp phụ thân vậy, đều hạ giọng, vâng lời răm rắp. Ngay cả tên Âu Tề tự cho là tiểu phách vương ai cũng không đụng cả một cái đánh rắm trước mặt ngươi cũng không có, khiến cho tỷ tỷ cũng thơm lây. Nhưng mà ngươi mới có chín tuổi, sách sách, trừ cái thân thể này ra, ngươi nào có đặc điểm của một hài đồng chín tuổi đâu?" Vừa nói vừa cười, "nếu không phải ta từ nhìn nhìn ngươi lớn lên, còn tưởng rằng ngươi là một võ lâm cao thủ cải lão hoàn đồng trong truyền thuyết đó." chọiĐại Ngưu còn muốn đánh nữa, nhưng Mạch Đông Khoan đã vọt tới ngăn lại.

  sắt Lý Cáp bất đắc dĩ nói: gàVị ôn như nữ tử kia quan sát binh lính chung quanh, rồi nói với Lý Cáp: "Vị công tử này, chúng ta vốn không muốn gây chuyện, nhưng ngươi vẫn cứ dây dưa, rốt cuộc là muốn gì?" chuồngHương Hương, nàng cảm thấy võ công của ta cách đại đạo chi cảnh xa không? gàLúc này Linh Nhi cuộn tròn trong lòng Lý Cáp như một con mèo nhỏ hiền lành, khuôn mặt bình thản, khóe miệng nhếch lên lộ ra hai má lúm đồng tiền, tựa như đang mộng đẹp. gà" Bản tọa là phích lịch trảo" Thành Nhất Tiếu ngạo nghễ nói.

  2Lý Cáp không kiên nhẫn. 2“Cái gì mà nhao nhao thế!? Mới sáng sớm! Không nên bệnh hoạn như thế chứ?!” Trên hiên lầu hai một ả kỹ nữ áo quần xộc xệch hai mắt còn mơ màng ló ra bất mãn la lên với Lý Cáp phía dưới. chọiNgoài thành có một cái rừng cây à? bằngThật sự chết cũng không tiếc? bằngMặc kệ như thế nào, huynhvĩnh viễn là đại ca của ta!

  chuồngMau gọi Lưu tiên sinh đến đây! chuồngNgày hôm đó, hai người tới được Dư Châu thành nghỉ ngơi và ăn trưa. bằngLúc Lý Cáp đến, ngay cả cửa cũng không gõ, lại liên tưởng đến mình té xỉu trong khi Lý Cáp hỏi, trong lòng nàng đã rõ, hắn tuyệt đối không phải vì an ủi hay vấn an mà tới. chuồngNếu có thể cùng hắn... Cùng hắn hòa đàm... chuồngLão chưởng quầy vẻ mặt đau khổ nhìn hai người nói: